Nhân ngày Vu Lan, bé Nina có 1 câu chuyện muốn kể cho các bạn, đây là 1 chuyện có thật ở Trung Quốc, và rất cảm động đó:

Mẹ điên

Vương Hằng Tích (Trung Quốc)

Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi “Cút cho xa!”. Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.

Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi “đứa nối dõi” sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.

Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: “Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!”. Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.

Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: “Đưa, đưa tôi…” bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: “Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!”. Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có “bệnh thần kinh”, nếu lây sang tôi thì phiền lắm.

Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi.

Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: “Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?”. Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ “lệnh tiễn khách” liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán: “Đừng… đừng…”. Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: “Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?”. Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, “phầm!” một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại.

Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt những nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói: “Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!”. Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra. Bà nội dằn lòng đuổi: “Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!”. Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí.

Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa lại.

Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: “Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi.” Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ “bà lang sói”, thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó, tôi làm gì biết “điên” nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?

Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang.

Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: “Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!” Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo: “Thụ… bóng… bóng…”. Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào tôi với vẻ lấy lòng. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này. Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: “Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!”

Tôi tức tối đáp lại nó: “Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!” Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện.

Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi “Mẹ!”, khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng.

Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi “quan sát học hỏi”, bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn.

Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ “cỏ lợn”. Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: “Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được…” Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: “Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà…”

Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: “Đừng… đừng…”. Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: “Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được…”. Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: “Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!” Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: “Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!” Tôi vùng vằng bĩu môi: “Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!”

“A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!” Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: “Đánh tôi, đánh tôi!”

Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: “Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!”. Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.

Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi: “Thụ… ô…”. Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Phạm Gia Hỷ cầm đầu trêu chọc. Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị Phạm Gia Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng “vút” kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp “bay” ào vào, một tay tóm cổ Phạm Gia Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp. Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.

Mẹ vì tôi gây ra đại hoạ, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: “Mẹ!” đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà. Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín. Đây là những người do nhà Phạm Gia Hỷ nhờ tới, bố Phạm hung hãn chỉ vào cha tôi nói: “Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra.”

Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà họ Phạm, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ. Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngănbàn tay bạo lực của cha. Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó. Đám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. “Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành hoạ đấy thôi!”. Cha lại nhìn tôi nói: “Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!”. Tôi gật đầu, tôi hiểu.

Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp.
Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.

27/4/2003, lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: “Ngọt quá, ở đâu ra?” Mẹ nói: “Tôi… tôi hái…” không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: “Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!”. Mẹ cười hì hì.

Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: “Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!” Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. Thím hỏi: “Mẹ mày có nói gì không?” Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:” Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!” Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói: “Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!” Tôi nói: “Thím, thím đừng doạ cháu…”. Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi…

Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: “Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ… Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào…” Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.

Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, “bay” thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: “Mẹ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!”   Trở về trang chủ

Write a comment

0 Comments

  • loading

Nghe kể chuyện

    Người du hành ngu ngốc

 

Có 1 ng` rất thích đi du hành đây đó, nhưng lại rất cả tin, tốt bụng cho nên anh ta rất hay bị gạt . Và anh ta bị gạt 1 cách dễ dàng. Thế rồi, sau nhiều tháng phiêu lưu, anh ta bị gạt hết thứ này qua thứ khác. Cuối cùng anh ta ko còn gi` cả, kể cả áo quần, và anh ta đi đường rừng để ko có ai nhìn thấy. Và anh ta bị 1 con yêu tinh gạt. Con yêu tinh gạt anh ta, hắn muốn ăn 2 chân, ng` du hành cũng cho, hắn gạt anh lấy 2 tay, rồi thân mình, cuối cùng, anh chỉ còn lại cái đầu. Con yêu tinh ko dừng lại, hắn đòi ăn luôn 2 con mắt. 1 lần nữa, anh ta bị gạt. Khi con yêu tinh ăn xong con mắt, nó nói :

- tôi sẽ tặng anh 1 món quà

Xong, nó vứt 1 tờ giấy ngay trước mặt anh: ghi chữ "ngu ngốc".

Mặc dù ko còn 2 mắt để thấy, nhưng ng` du hành vẫn vui sướng nhận lấy. Anh ta nói và khóc :

- Cám ơn! Đây là lần đầu tiên tôi nhận được 1 món wà, món quà đầu tiên trên cuộc đời.

Thế rồi, khi con yêu tinh bỏ đi, anh ta vẫn còn khóc sướt mướt, dù ko còn đôi mắt, anh cứ khóc, khóc cho đến lúc chết.

 

Hết truyện

 

 

 

 

 

 

 

Đây là truyện dài bé Nina tự sáng tác, hai tuần Nina post tiếp phần tiếp theo, các bạn nhớ đón xem nha

 

Noùi veà thôøi gian...

Quay veà nhöõng naêm xa  xöa, Ngoï Moân ôû kinh ñoâ Hueá môùi xinh ñeïp vaø kieân coá laøm sao! Beân trong cung nöõ, quan laïi ra vaøo, nhaø vua maëc hoaøng baøo traàm tö nhöõng vaàn thô, caùc hoaøng töû muùa göôm, ñaáu kieám, …  Ñeâm ñeâm, treân doøng soâng Höông thô moäng, döôùi caây caàu Traøng Tieàn duyeân daùng, vang leân nhöõng baøi ca Hueá ngaây ngaát loøng ngöôøi … Vaøi chuyeán thuyeàn Roàng ñöôïc chaïm troã tinh teá laëng leõ troâi theo doøng nöôùc trong vaét, thn th trôi vào điu hát Nhã nhc Cung Đình, vaø taát nhieân chuùng ñöôïc  laøm ra chæ daønh cho Hoaøng Toäc.

Trôû laïi vôùi baây giôø, Ngoï Moân cuûa chuùng ta toàn taïi laø moät ñòa ñieåm du liïch cho du khaùch, laø moät di tích lòch söû cho theá heä chuùng ta sau naøy chieâm ngöôõng: Vôùi ngai vaøng vaø caùc thöù vaät duïng khaùc bò raøo caûn caån thaän ? Maëc duø ñaõ ñöôïc truøng tu raát nhieàu nhöng Ngoï Moân xinh ñeïp khi xöa baây giôø laø nhöõng vaùch töôøng reâu phong cuõ kyõ vaø ñoùng buïi.

   Chuùng ta bieát raèng, hieän nay treân theá giôùi vaãn coøn nhieàu nöôùc theo cheá ñoä Quaân Chuû Laäp Hieán. Nghóa laø ñaát nöôùc hoï ñöôïc cai trò bôûi moät oâng Vua, vôï oâng ta ñöôïc goïi laø Hoaøng Haäu, nhöõng ñöùa con cuûa hoï goïi moät caùch cung kính laø Thieân Töû…

   Thöû töôûng töôïng raèng Vieät Nam cuûa chuùng ta vaãn coøn theo cheá ñoä aáy thì sao nhæ? Vaäy thì chuùng ta seõ coù moät Hoaøng Thöôïng vôùi chieác ñieän thoaïi di ñoäng 6300 Nokia thaät laø saønh ñieäu, moät Hoaøng Haäu vôùi chieác Laptop iMac maøu traéng söõa goïn nheï cuûa haõng Technology Apple, ñang laø moät trong nhöõng haõng Hitech ñöùng ñaàu theá giôùi, cuoái cuøng khoâng theå thieáu laø moät Coâng Chuùa 13 tuoåi, nhí nhaûnh, hoàn nhieân, ñieåm chuùt cao ngaïo, öông böôùng, nhöng thaät laø deã thöông vôùi chieác iPod U….!?

Lời của công chúa

Chào các bạn! Mình là công chúa Lê Hạnh Phúc, con gái duy nhất của vua Lê Lợi XVIII và Hoàng Hậu Trân Trân. Nhà của mình là Cung Đình Huế, cửa Ngọ Môn. Nhưng dù sao thì mình ở Thành Phố Hồ Chí Minh nhiều hơn vì mình học trong này mà, Điện Thiên Kim là nơi ở hiện nay của mình. Hằng ngày, mình đi học tại trường Lê Qúy Đôn - Một ngôi trường trung học cơ sở rất nổi tiếng ở đây. Mình học tại lớp 8A1- lớp chọn những nhân tài của trường. Nhưng không phải vì mình là công chúa nên được vào lớp ấy đâu! Là công chúa, lên báo chí thường xuyên là chuyện không thể tránh, phải không nè ? Và mình thì chẳng thích chuyện rầm rộ ấy chút nào, bởi vậy, mỗi lần đi học mình thường đội tóc giả đen nhánh, ngắn ngang vai và xoăn tít. Trong khi hình ảnh của mình trên những tờ báo, tạp chí là một công chúa có mái tóc dài, duỗi thẳng tưng, màu hạt dẻ sậm. Bởi vậy trong lớp mình chỉ là một con nhóc Lê Hạnh Phúc nào đó, trùng tên trùng họ với công chúa thôi ( ̑ - ̑ ). Mình rất là ít bạn bè, mình chỉ có một cô bạn thân duy nhất : Vũ Bạch Kim, và một cô bạn thuần túy: Vũ Thiên Nga. Các bạn nhớ phân biệt cho mình là bạn thân khác với bạn thuần túy nha. Bạch Kim là cô bé tốt nhất mà mình từng gặp, tụi mình chơi thân với nhau và hiện giờ vẩn vậy, tuy không còn chung lớp chung trường như hồi đó, nhưng tụi mình vẫn còn giữ liên lạc và hay qua nhà nhau chơi. Còn Thiên Nga cũng là cô bạn chơi trong nhóm ba đứa, nhưng đó chỉ là hồi Tiểu Học nhỏ xíu, bây giờ tụi mình ít chơi với nhau, nhưng vẫn nhớ đến nhau. Chúng mình quen nhau trong lớp mẫu giáo, và chỉ có mỗi Bạch Kim biết mình là công chúa mà thôi. Đó là tất cả những gì về mình! Đúng như mọi người vẫn gọi mình là Hạnh Phúc, mình luôn tự hỏi mình còn thiếu thứ gì trên đời này không nữa ? Mình sẽ trân trọng “cái kiếp” này. Một “cái kiếp” không những có cái tên mà cả cuộc sống của mình cũng thật Hạnh Phúc, phải không các bạn ? Coâng chuùa Cung ñình Hueá ( ̑ - ̑ )

Đầu tiên là về mình

Câu chuyện của mình bắt đầu từ lâu lắm rồi, hình như là vào lúc mình thi chuyển cấp lớp năm thì phải. Hồi đó, mình thi được cả hai môn Toán và Văn tính theo thang điểm hai mươi, cộng thêm hai điểm học sinh giỏi nữa là hai mươi hai, thì mình đạt mười chín điểm thi, cộng hai nửa, cả thảy là hai mươi mốt – một số điểm, trừ những trường phải thi thố lại lôi thôi, bất cứ trường lớn nhỏ trong thành phố mình đều có thể vào tất. Ban đầu mình rất muốn học chung với Bạch Kim, cô bạn yêu quý hết sức của mình trong trường Nguyễn Du Gò Vấp. Nhưng cuối cùng mình đã vào Lê Qúy Đôn, và Phụ Hoàng phải đeo râu giả trông thật là buồn cười. Cùng vào với mình là chị Tiểu Thư Đặng Bảo Hiếu - con gái một quý tộc rất thân với ba mình. Chị ấy lớn hơn mình một tuổi và sau hai tuần, chị ta đã nắm trùm cả khối chiều. Trong trường mới, mình đã cảm thấy thật khó kết bạn. Và nhất là trong những lớp có mang bên mình số A1. Mình đã vào 6A1, mọi việc không suôn sẽ như mình từng suy nghĩ. Sức học đè lên vai mình và mình cần có sự nỗ lực đễ được học sinh giỏi! Nếu không mình sẽ bị đẩy ra ngoài lớp A1, và lúc đó thì tha hồ ê chề !!! Đó chỉ mới là bắt đầu, bạn bè trong lớp không tốt như mình tưởng tượng, khó mà kiếm được một người bạn thật sự, họ chơi với nhau không thật lòng cho lắm. Nghe thật buồn cười phải không? Và lúc đó mình thật sự rất nhớ Bạch Kim, nhớ lại hồi tiểu học, không ai dám đụng tới mình và nhìn mình với cặp mắt đáng nể (không phải mình là công chúa đâu, đâu có ai biết! hì). Mình đã suy nghĩ rất nhiều, và cuối cùng nhận ra một bài học và thấm thía nỗi cô đơn khi rời xa những người bạn cũ, làm lại từ đầu ở một nơi xa lạ. Lúc đó, mình cứ như người bộ hành mong tìm thấy được dòng suối trong mát giữa sa mạt bụi mù. Thế nhưng mình đã không tìm được dòng suối nào cả. Thậm chí mình còn phải nhờ vả tới cái “uy” của chị Bảo Hiếu để không bị ai ăn hiếp nữa kia! Nhưng đó là hồi năm lớp 6A1 và 7A1. Năm nay mình lên lớp 8A1 rồi, chị Bảo Hiếu không còn học khối chiều nửa, bởi vậy mình thật sự đã rất lo. Mình bực mình “kêu trời không thấu” khi nghe tụi nó xì xầm “Con nhỏ Phúc đó hay làm điệu, làm bộ lắm !”, – chỉ tại giọng nói của mình là giọng nam lai Huế cho nên…, tụi nó còn gán cả tên “chị điệu” cho mình nữa chứ. Bởi vậy mình quyết định không chơi với ai hết (tụi nó đòi tẩy chay mình trước mà). Ban đầu mình sợ là sẽ rất buồn. Thế nhưng mình đã lo xa, dù sao không có ai chơi cũng thú vị. Mình có thích chơi với tụi nó đâu, tụi nó cũng vậy, có thích chơi với mình đâu, coi như là không hợp.

Năm nay bắt đầu có vẻ rất là khó khăn, nhất là việc học tập. Lớp mình bắt đầu có những giờ học trái buổi và co tiết. Hơn nữa, lớp tám, bắt đầu học Hóa rồi, mình cảm thấy mệt nhoài. Học thêm là “nhiệm vụ”, mình còn học Anh văn mở rộng ở trung tâm ngoại ngữ ILA (International Languages Academy..) – một trung tâm khá nỗi tiếng về việc giảng dạy. Sau đó mình còn học thêm Toán – Lý – Hóa ở nhà nhỏ Bạch Kim. Chị họ của nó dạy. Ban đầu, mình định mời chị ấy và Bạch Kim tới điện Thiên Kim của mình, nhưng thế thì không tiện đường chút nào! Chị của Kim tên Thảo Ngọc, chị Ngọc là một người vui tính, mình và Kim có lần làm “mai” cho chị Ngọc và một cận thần trung tín của ba mình. Nghe nói, dạo này “tình cảm” phát triển lắm. Nhưng thôi, để khi khác nói về hai đương sự này nhé. Quay lại với chuyện học ở trường Anh văn của mình nào, ở đó có những con người mới thật là hòa đồng làm sao, từ thầy giáo người Úc gốc Việt tên Nguyễn Liam, cô trợ giảng Khánh Hà, tới các bạn trong lớp như bạn Phương My, chị Hà Oanh, anh Duy, (mình chưa gặp người nào quái dị nhưng vui tính như Duy). My và Oanh tuy không thích nhau cho lắm nhưng họ đều là những người bạn tốt. Còn có chị Hoàng, chị Nhã, Chị Thư, thằng nhóc loắt choắt, nông nổi – nhóc Minh … Có lẽ mình sẽ nhớ mãi cái lớp H1 này mất.
Tiếp theo là về vị trí và một vài thứ “linh tinh lang tang” liên quan của mình trong lớp 8A1, nói sự thật thì mình không học giỏi như nhỏ lớp trưởng Thanh Hằng – với điểm số cao nhất khối, hay nhỏ bạn thân của nó – nhỏ Minh Bảo, điểm cao nhì khối. Mình chỉ là một đứa học hành đều các môn, chỉ có môn Anh văn thì nổi hơn hết và yêu thích môn xã hội . Với chiều cao khiêm tốn 1m50 – mười ba tuổi, ba năm mình đã bị ngồi ở tổ một, thật là buồn bã ! Nói giỡn thôi, thế nhưng ngồi bàn một, bàn hai cũng rất là thích. Ngồi gần với mình ba năm rồi là thằng Minh Bảo(nó và nhỏ Minh Bảo là hai đứa trùng tên nhưng một trời một vực, trong khi nhỏ Minh Bảo học thật giỏi, thì nó là một thằng ăn bám và bon chen) – dù sao nó là một đứa tốt bụng, tuy nhiên hơi điên, nó đã từng nói với mình: “Tao thấy trong lớp này, học quá hóa khùng rồi, điển hình là tao nè, mày thấy đúng không ?” – đúng là ….    Vị trí của mình là ngồi đầu bàn, Bảo ngồi ngay phía sau mình, còn kế bên mình là nhỏ Quỳnh Nhi. Quỳnh Nhi là một đứa “máu lạnh”, nó ít bộc lộ cảm xúc, nhìn vào nó như nhìn vào vách, chả biết nó đang vui hay đang buồn, hồi lớp 7A1, tụi mình đã chơi, và giận nhau……tới đầu năm 8A1 luôn, thì hai đứa hòa với một ý nghĩ hơi bị mê tín: ngồi gần mà giận nhau là xui cả năm, coi như năm mới, xí xóa hết bụi năm ngoái.
Mình cũng đã từng la bài hãi khi cô giáo chủ nhiệm mới Nguyễn Thị Lan xếp chỗ ngồi trên mình là thằng Hoài Linh – người có nhiều biệt danh nhất, từ mọi thành phần và giai cấp: từ “Hít-le” cho đến “hai lúa” và sau đó là nhảy xuống cả súc vật “Hải ly”. Nói thật thì mình không thích cái thằng “lùn lùn cái mặt láo láo” này, nó là một thằng ma lanh, láu cá và giỏi lấy lòng thầy cô, hơn nữa nó cao ngạo đến nỗi dám thông báo trước lớp là nó thích Thanh Hằng “sếp” trưởng cơ đấy. Mà thôi, dẹp thằng này qua một bên nhá…

   Lớp 8A1 là vậy, lớp dẫn đầu trường, cái gì cũng là nhất , kể cả…. phá ngầm và nói chuyện. Thú vị thật! Đó là cái thế giới của mình và mình là một trong những người góp thêm câu chuyện mới cho thế giới ấy.

 

 Sau đó là về gia đình mìnhMình sống trong một gia đình Hoàng Tộc rất là hạnh phúc. Ba mình là Vua Lê Lợi XVIII và mình chưa bao giờ phàn nàn bất cứ điều gì mà ba mình làm, cho mình và cho cả đất nước. Ông luôn ở bên mình bất cứ lúc nào mình cần. Ba mình có đôi tay to lớn, thô ráp, nhưng luôn có cảm giác an toàn trong vòng tay ông. Mặc dù lúc mình ba tuổi, bàn tay ấy không đủ khéo léo để cài chiếc nơ lên tóc cho mình. Ba mình rất cao lớn, nếu muốn hôn mình, thì ông phải quỳ gối, nhưng cũng chính vì thế nên mình lúc nào cũng lấy ba là chiều cao để mà cố gắng vươn tới. Mẹ mình, à không, tại vì mình là người Huế, và gia đình bên Ngoại mình có quan hệ với Quý tộc thời Pháp nên đã gọi mẹ là mum. Nhưng sau thời mình thì mình gọi là me. Me mình là một Hoàng Hậu tốt bụng như một bà tiên vậy. Mỗi khi bộ ra khỏi thành Ngọ Môn, me mình luôn đối xử với những người thường như là một con người dân dã, bỏ đi mọi khoảng cách giữa một vị Hoàng Hậu và dân chúng. Mình yêu ba me và mỗi khi vào Điện Thiên Kim, mình luôn mong tới cuối tháng, ba me sẽ vào thăm mình. Thế nào mình cũng sẽ có vài chiếc quạt trầm làm quà, nhưng đối với mình, ba me chính là món quà cuối tháng, là kho báu mà mình tìm được sau một tháng trên đảo giấu vàng (là kết quả trên lớp đó)( ̑ - ̑ ).

 

Ba mình nói, ông chưa bao giờ cảm thấy ông là người hùng tuyệt đối trong đầu mình (Mặc dù ông là vua một nước), và điều đó đôi khi làm ông lo lắng. Trong khi me mình khóc bất cứ khi nào vì mình gặp chuyện xấu… thì ba mình chỉ đứng trơ như một pho tượng, và mọi người chỉ có thể đoán là ông đang chết từ bên trong. Ba còn bảo, khi ông băng hà, không biết ông sẽ đi về đâu, nhưng ông sẽ không ngồi khoanh tay nhìn mình làm nữ hoàng, ở nơi nào đó trên bầu trời mà ba đến, ba cũng sẽ bận bịu dặm sữa những ngôi sao, mặt trăng, xây lại những con đường phía trước cho mình thật trang hoàng, để khi mình bước tới là một tương lai tươi đẹp đang chào đón… Me mình thì khác, bà không bao giờ nghĩ ngợi xa xôi như ba mình. Me mình luôn nghĩ về những gì cho mình, một chí hướng nhất định để chỉ dẫn cho mình. Mọi việc làm đúng của mình, bà đều ủng hộ một cách nhiệt tình. Chiếc ghế đá ở vườn thượng uyển hay xích đu ở Điện Thiên Kim, là những nơi mà hai me con thường hay tâm sự, nói những chuyện thầm kín. Khi mình làm điều sai, bà chỉ cần ra dấu cho mình, và sau đó mình tự phải biết là đến ghế đá hay xích đu, lúc ấy mình và me sẽ nói chuyện. “Mẫu Hậu” của mình là một con người thanh tao, cao quý và trang nhã. Bà luôn giúp đỡ mình vượt qua những khó khăn, và giúp mình trưởng thành hơn.

Hoàng Thái Hậu, tức là mẹ của ba mình, bà nội của mình, bà đã già. Ông nội mình, tức là vua Lê Hà XVII, mất khi ba mình 20(lúc đó me mình mới là Thái Tử Phi). Ông mất rồi nên thú vui của bà là bà rất thích đi du lịch. Bà còn tham gia vào hội Phật tử, mặc dù phải dậy từ bốn, năm giờ, nhưng bà rất vui vẻ. Các địa điểm mà bà đi thường là các chùa chiền, có lẽ các chùa lớn nhỏ trong đất nước này là bà viếng cảnh chùa cả rồi.

   Ông bà ngoại của mình là những người vui tính. Ông ngoại của mình từng là tể tướng dưới thời Lê Hà XVII, hai người là bạn rất thân. Ông ngoại vẽ rất đẹp và làm cả khối thơ hay tặng bà ngoại. Có vẻ như mình thừa hưởng được “sự nghiệp thi ca” của ông ngoại. Mình biết làm thơ, (thơ tùy hứng thôi), mình vẽ cũng tốt, và rất thích hát(mặc dù hát hay không bằng hay hát)(_ _)”. Thậm chí mình còn lập cả một band nhạc với …. Hai đứa em họ nữa chứ.

   Gia đình của mình là thế. Mình yêu tất cả mọi người, và mọi người yêu thương mình.  “Gia đình là kho báu quý giá nhất mà chúng ta có được”

Hoài kí cuûa mình                                             

1

 Mình chưa bao cảm thấy mệt mỏi như bây giờ. Nào là chuyện trường lớp, àh, mà thật thì chỉ có chuyện này thôi! Lớp tám, mình nói với các bạn rồi, là phải học trái buổi, vậy là mình ngủ quên, rồi cô thầy giáo mới, kiểm tra…bao nhiêu là chuyện. Ngày nào cũng lập đi lập lại điệp khúc: “Kiểm tra! Kiểm tra! Kiểm tra!... Trả bài! Trả bài! Trả bài!...” cái điệp khúc ấy đôi khi làm mình phát điên lên mất. Nhất là ngày thứ ba, sáng sớm, mình phải dậy để đi học trái buổi, sau đó về Điện Thiên Kim, chiều lại đi học Anh văn, và cuối cùng là về chuẩn bị bài ngày thứ tư. Thứ tư là một ngày khó khăn không kém, năm tiết, năm môn, và đôi khi năm môn đều kiểm tra cả. Thứ tư có môn Hóa, môn Lý, vâng môn Hóa thì không sao, nhưng môn Lý lại là môn mình be bét nhất. Thà là điện, là quang… còn đỡ hơn là cơ học. Mới đầu năm mà mình đã ăn con năm tròn trĩnh. Thế nào mình cũng phải rủ thằng Minh Bảo và con nhỏ Quỳng Nhi lập nhóm học thêm thầy Anh Tú mất (thầy dạy môn Lý, một người trung niên, vui tính) (_ _)”. Chỉ có môn Lý là mình te tua thế thôi, chứ nói thật ra thì, môn Sinh, Sử, Công Nghệ, nói chung là môn học bài thì mình rất là tuyệt. Hôm trước mình là đứa “tiên phong” giơ tay trả bài Sinh là có ngay một con mười tươi thắm. Còn môn Văn thì mình mới Kiểm tra hai tiết xong. Đề mở! “ Tôi thấy mình đã lớn khôn”! Thế nhưng mình đã chuẩn bị đâu vào đấy. Chí ít thì mình cũng được bảy điểm.

Còn đây mới là chuyên khiến mình mệt. Thật ra, nó khiến mình buồn, mình không ngờ nó xảy ra như thế. Nói về ba năm trước nhỉ, lúc đó mình chỉ mới mười một tuổi – một cô bé mới “nhập môn”. Lớp 6A1, mình ngồi kế một con nhỏ tên Thanh Dung. Ban đầu, mẹ nhỏ rất thích nhỏ chơi với mình, vì mình được xếp vô loại : “Xóm nhà lầu” gồm những đứa không quậy quậy, chăm học hơn là ham chơi, không bao giờ tổ chức tiệc tùng màh không có ý kiến của cha mẹ … Nhỏ cũng ở trong cái “xóm” này, nhưng tính cách nhỏ làm cho nhỏ dần dần giao du với đám ở dưới, với tên gọi không mấy gì là xa lạ: “Xóm nhà lá”! Ngược lại với “xóm nhà lầu”, “xóm”này tập hợp những đứa thích quậy, hay tổ chức đi Diamond Plaza, nói dối ba mẹ rằng hôm nay học thêm tiết

 

 

Nhỏ Dung có tính cách rất sôi nổi, dễ bốc đồng, quá rộn ràng, vì thế, nhỏ không chơi với mình nữa…

Đó chỉ là một đứa. Sở dĩ mình nói dông dài thế này, không phải muốn cho các bạn biết là tại sao trong lớp mình chi hay phe màh không chia ba phe. Mình chỉ muốn nói là, “xóm nhà lá” là một tập hợp vô tổ chức, nếu đi vào thì sẽ không đi ra được(mặc dù biết mình sai), và ai mà bị cái “xóm” này ghét là hơi “mệt” đây!

Mình là cái đứa xui xẻo ấy. Mình không hề đụng tới tụi nó, một chữ, một câu nào. Chỉ là tụi nó nói mình: nào là có cái giọng nói “nhão nhẹt”, nào là mình không nói những từ như: “con chó này”, “con chó nọ”, “mày ngựa quá”…v…v… và không bao giờ dám chửi thề! Mình là công chúa một nước, nếu chửi thề thì còn ra thể thống gì nữa cơ chứ! Thằng Hoài Linh hay quay xuống nói với mình là : “Mày tên giống công chúa mà chắc mày một trời một vực với công chúa quá ” . Ặx! Ặx! Lại còn thế nữa chứ ! Tụi nó tưởng công chúa chịu chơi như tụi nó chắc.

Bởi thế màh tụi nó ghét mình lắm.

 

Hôm trước, thằng sao đỏ canh lớp mình ghi tên một đám xóm nhà lá ở phía dưới khi xếp hàng,[vì tội nói chuyện riêng trong hàng], tụi nó hỏi thằng sao đỏ ai khai tên tụi nó ra, thằng sao đỏ chỉ nói mập mờ: “tụi ở trên”. Lập tức mình trở thành “tội danh đầu tiên”  bị “liệt vào danh sách nghi ngờ” [mình đứng đầu tiên với lớp trưởng]. Đầu giờ, mình lửng thửng đi vô trường, ngồi ôn bài Lý …

Tụi nó bước lại:

-         Mày khai tên tụi tao cho thằng sao đỏ phải không ?

Ban đầu mình còn hơi bất ngờ:

-         Gì chứ ? Tụi mày nói lại coi ? Tụi mày có bị lộn không dzậy?

-         Tao hỏi lại, mày có khai tên tụi tao không?

-         Không! Một chữ cũng không nói màh!

-         Không mày chứ đứa nào? – một con nhỏ nói

-         Thì tụi bay phải đi hỏi đứa đó chứ! Có nhỏ lớp trưởng làm chứng nha!

Nghe tới danh lớp trưởng, tụi nó hừ mũi, nhượng bộ:

-         Hùm! Không phải mày ? ... mày liệu hồn đó! – tụi nó kênh mình một cái đau điếng

Mình shock nặng! Không còn lời nào để nói. Tụi nó dám chơi giang hồ với mình thế đấy! Hai năm trước, tụi nó không dám nói tới mình vì tụi nó sợ cái uy của chị Bảo Hiếu. Năm nay chị Bảo Hiếu lên khối sáng rồi... Năm ngoái có nhỏ Minh Hà rút hồ sơ chuyển trường cũng vì cái “xóm” này kêu chị tụi nó tới hăm dọa đánh tùm lum. Nhưng chị tụi nó lại rất kiềng mặt chị Hiếu.

 

 

Đôi khi mình rất hối hận, mình muốn chuyển đi lớp khác, thậm chí là trường khác, nhưng cuối cùng mình nén lại được, mình biết đây không phải là lúc để than vãn này nọ. Chính mình đã chọn ngôi trường này, chính mình đã xin ba cho vào lớp 6A1, bởi vậy mình không nên hối hận về những điều mình đã chọn mới phải. Những gì mình có thể làm bây giờ là cần phải cố gắng hơn nữa!

Mình cũng có một vài đứa bạn coi như là hơi thân thân trong lớp này, như nhỏ Thủy Mai, Minh Trâm, ban đầu tụi nó có chơi nhưng sau đó, tụi “xóm nhà lá” đe dọa rằng: “ Nếu tụi mày còn chơi với con nhỏ Phúc đó nữa là tụi mày cũng bị tẩy chay như con đó thôi! Khôn hồn thì đi theo tụi tao! ”. Mình buồn lắm, biết làm gì đây. Hai đứa đó có chat với mình, tụi nó nói trên lớp thì tụi nó giả vờ như không chơi với mình, nhưng mình cũng là bạn thân của tụi nó, tụi nó chỉ chơi giả với tụi “xóm nhà lá” thôi! Mình bật cười, thôi thế cũng được, nhưng càng lúc tụi nó càng tỏ thái độ quá đáng đối với mình. Không chơi đã đành, thậm chí tụi nó còn không dám nói chuyện với mình, lơ mình đi như không có sự xuất hiện của mình, không chào nhau dù chỉ là từ “Hi”.

Hôm trước, nhỏ Thủy Mai có gọi cho mình, nói rằng nó có bài tóan hay lắm, muốn cho mình xem, hẹn mình ở cổng trường. Và tất nhiên, nhỏ còn nói thêm một câu nữa: “Đừng cho ai biết tụi mình gặp nhau, tớ đưa bài tóan cho cậu nha !” Mình cười mím chi.

Đầu giờ, nhỏ ngoắt mình lại cái ghế đá gần phòng giám thị, trong khi nhỏ đưa cho mình thì con nhỏ Ngọc Quỳnh đi vào [Một đứa mấu chốt trong “xóm nhà lá” , nhỏ này và nhỏ Tuyết Nghi]. Ngọc Quỳnh vừa đi vừa nhắm mắt hát, nó đi thẳng một lèo vô sân. Ấy vậy màh nhỏ Mai la lên “đau khổ”: “Chết cha! Ngọc Quỳnh thấy rồi! ”Mình thở mạnh ra như muốn nén cái cơn giận xuống: “Nó không thấy đâu!” Bỗng nhiên, con Tuyết Nghi đi vào, cũng như nhỏ Ngọc Quỳnh, nó chẳng để ý tới cái gì, và đi thẳng một mạch vô sân trường. Thế rồi nhỏ Mai lại ôm đầu la trời: “ Chết rồi, tụi nó thấy rồi!” Mình lắc đầu ngán ngẩm: “ Cậu hơi quan trọng hóa vấn đề rồi đó!” Nhỏ quay sang mình: “ Thôi, hay cậu qua ghế đá bên kia đi!” Mình chán ngán, bỏ đi.

Ngồi trên ghế đá, mình tự nhủ, ít ra cũng có được bài tóan hay, mình đưa lên đọc lẩm nhẩm, một lần, hai lần, rồi ba lần, mình chả hiểu bài nay nó nói gì cả :

-         Ê! Mai – mình chạy sang hỏi – bài này nói về cái gì vậy? Nói lẹ lên, nếu cậu không muốn đứa nào thấy tớ nữa!

Nhỏ đưa tờ giấy lên đọc, bất nhiên nhỏ àh một tiếng:

-         Ờ há ! Cái này tớ học trước, lớp chưa học tới, câu không hiểu cũng phải! – rồi nhỏ xếp tờ giấy lại và kèm theo một nụ cười giả lả.

   Mình điên lên mất! Chỉ vì một bài tóan màh nhỏ cho là hay thôi, mình phải chịu nghe nhỏ nói này nói nọ, sợ này sợ kia! Để rồi cuối cùng, nhỏ kết luận một câu xanh rờn: “Tớ nhầm!” Các bạn nghĩ xem có tức không chứ ! Hôm đó, mình phải nhìn vào gương và lặp đi lặp lại câu nói: “ Không một ai đáng bị đối xử tệ !” Mình nói rất nhiều lần, đến khi mình tin vào câu nói ấy, mình cảm thấy dễ chịu hơn. Thế đấy, rốt cuộc thì mình chỉ có mỗi Kim là bạn thân.

       Cố lên! Cố lên! Mình tự nhủ!

                                           2

            Hôm trước mình mới vừa đi xem kịch và xem xiếc với hai đứa em họ. Trong Hoàng Gia, mình rất là nhiều em họ, Quận chúa này, Công tử nọ…v…v…, mình thương nhất là hai đứa này. Quận chúa Thiên Thanh và Công tử Tâm Nguyên. Lần đó coi vui thật là vui. Vì Quan Ngự Y Đinh Luyện [Ba của Nhóc Nguyên] đón mình lúc mình mới đi học về, thay đồ xong, mình đội luôn tóc giả đi chơi. Bởi vậy mới có “sự cố” …. Ba đứa mới vừa bước xuống xe hơi, trong khi chờ Quan Ngự Y đi gởi xe, hai đứa tụi nó đã bị người dân “phỏng vấn” mấy chục câu và kí đến rã tay. He he, cứ như mình thì khỏe, chẳng ai biết cả. Bỗng nhiên có người hỏi nhỏ Thiên Thanh rằng mình là ai. Nó ngang nhiên trả lời:

-         Àh! Đó là công…

-         Dạ, em là cung nữ hầu phòng! – mình cắt ngang –…em đi theo hộ tống Công tử và Quận chúa.

Suýt nữa là xong! Nhỏ này bất cẩn quá.

-         Phải chi là cô Công Chúa nhỉ ? Trông cô có gương mặt tựa tựa công chúa đó! Thật là có phúc! Ủa! Thế trong cung cũng có cung nữ bé thế này àh? – một người đàn bà hỏi mình.

    Mình không khỏi cười thầm, trả lời lúng búng:

-         Uhm… vâng… àh, hầu ngài hoàng nhỏ thì tuổi nhỏ mới hợp ạh!

  Lúc đó, mình khâm phục tài nói dối của mình quá đi mất. Thật ra thì trong cung cũng có mấy người nhỏ như mình để làm chuyện vặt vãnh, vai trò thì không quan trọng lắm. Nhưng dù sao họ cũng không có phúc phận được hầu phòng Hoàng Gia, hay hộ tống này nọ, phải từ muời tám tuổi trở lên. May mà lúc đó, chú [theo vai vế trong gia đình bình thường thì gọi là chú. Mình cũng vậy, thích gọi là chú hơn, gọi Quan Ngự Y dài dòng lắm!] đi vào, cả bọn thở phào! Chú kéo tụi mình vô rạp xiếc bỏ mặc bao nhiêu tiếng la ó đằng sau: “Quan Ngự Y kìa” “Ngài ấy chữa được bá bệnh chứ chẳng chơi” “Phu Nhân Ngài ấy cũng là quan trong triều đấy!” “Phu Nhân Ngài ấy là Minh Minh Ngự Y”… Nhóc Nguyên nghe tới đâu, nó phỗng mũi tới đó. Oắt cười hì hì. Trong Hoàng Cung là thế, thời đại bây giờ rồi, không phân biệt nam nữ, ai giỏi là làm quan. Mình rất ủng hộ ý kiến đó của ba mình. Ba thật sáng suốt.

Trở lại với chuyến đi chơi, vui ơi là vui! Mình đi coi xiếc, co kịch nữa, chơi đã đời! Hi hi…Hôm đó quả là một ngày tuyệt vời! Mình yêu gia đình và cảm thấy thật hạnh phúc, vui vẻ bên gia đình…

 

                                          ‚cbdaƒ

 

       Dạo này mình bận kinh khủng, không có thời gian “thở” luôn. Lịch học của mình kín mít, nào là học anh văn, học thêm toán, lý, hóa… Ạx! Ạx! Mình “chạy show” như 1…ca sĩ (_ _)”. Mới đây, mình đã giơ tay lên trả bài toán đó! (gỡ con điểm “hơi thâm thấp” hôm trước í mà). Thật ra thì làm bài chứ không phải trả bài.

  Cô mình chỉ cho một bài tập thôi, nhưng bắt làm ra nhiều cách, mình làm được cách thứ hai, mấy đứa khác làm những cách khác nữa… tới khi cô bảo làm tới cách thứ bảy thì slogan học trò bắt đầu kêu ca: “ Sung là xụi”. Cuối cùng cô phải nói ai làm được thêm một cách nữa thì cô cho điểm mười.

Tùng! Tùng! Tùng! Tiết thể dục!

Hôm đó lớp mình có năm tiết: Toán – Thể dục – Toán – Văn – Văn. Hì hì, lớp mình đứa nào đứa nấy chạy vù xuống sân và không quên đem theo tập nháp và cây bút chì. Mình cũng thế, định ra chơi sẽ suy nghĩ. Nguyên một tiết thể dục, mình không hề nhớ là thầy đã nói gì và mình làm theo như một con vẹt như thế nào… Đầu óc mình nghĩ tới bài toán và mình quyết tâm được điểm mười. Rào! Rào! Trời đang xanh bỗng nhiên mưa như trút nước, lớp mình chạy nhanh lên trên. Mình ngồi suy nghĩ, làm không chú ý đến ai cả. “Ra Rồi” Mình hét lên, cả một đám bu lại chỗ mình, theo quán tính, mình đóng sập cuốn nháp lại : “Hì hì! Sai rồi!”. Thật ra không sai chút nào, mình chỉ không hiểu tại sao mình lại nói như thế nữa…

Mình rủ hai nhỏ sinh đôi Thy Ca và Thy Thy ra chổ riêng [hai nhỏ này mới “nhập cư” lớp mình, dù là mới nhưng mình linh cảm, hai đứa này là những người bạn tốt], dò lại xem có đúng không, sau khi đúng trăm phần trăm, mình đột nhiên mình nói tụi nó là : “Im nha!”. Chuyện sau đó thì các bạn tự biết ha…

Nhưng điều lạ là mình không biết tại sao mình lại dặn là “im nha”, hay hành động đóng sập cuốn nháp lại, mình cảm thấy mình thật ích kỷ . Không phải lần này, đôi khi những hành động của mình đối với các bạn trong lớp khiến mình không hiểu nỗi cả mình nữa . Mình đã từng tự mắng mình xối xả vì tội ích kỷ. Cái tính từ trước đến giờ mình không bao giờ chấp nhận, chẳng lẽ mình lại vướng phải. Mình đã nói với Quỳnh Nhi, nhưng nhỏ đó lại trả lời làm mình chẳng thỏa mãn tí ti ông cụ gì cả: “Thì đúng thôi! Bạn học trong lớp này thì phải thế thôi, chứ bạn muốn sao bây giờ ? Nếu bạn không ích kỉ một chút thì bạn sẽ bị đá ra khỏi lớp này thôi, Phúc ạh.” Hix ! Mình nghĩ nếu cứ sống trong môi trường này hoài chắc mình sẽ trở thành một con nhỏ ích kỉ, tự phụ quá. Huhu! Mình sẽ cố gắng làm một cành sen, gần bùn màh chẳng hôi tanh mùi bùn, cố kềm nén…(ɤ - ɤ) <~~~ Mình khóc đó…

 

Chương trình học ở Việt Nam thật là nặng, mình bao lần nói với ba nhưng ba mình chỉ có thể ra sắc lệnh đối với bộ giáo dục và rồi thì : “ Luật vua không bằng lệ làng” . Nào là những môn nhạc, họa, thể dục, tất nhiên là cần phải theo thể chất, điều kiện của mỗi học sinh. Không thể nào bắt một nhỏ học sinh cao 1m50 nhảy bật bằng một nhỏ học sinh cao lều khều . Một thằng con trai bể giọng làm sao hát hay như một đứa con gái , hay thằng này vẽ phải đẹp bằng nhỏ kia thì mới được, đó là ngành nghệ thuật và không ai được bắt buột những bức tranh phải đồng loạt giống nhau.

Nền giáo dục Việt Nam là như thế! Còn nữa, tụi mình còn phải nộp tư liệu nhạc, học tới bài nào, phải nộp CD bài hát đó, mỗt cá nhân hoặc mổi tổ, ít nhất là hai đĩa. Mình nghĩ chắc nhà cô mở một cửa hàng bán đĩa luôn quá àh.

Đó còn là những môn phụ, còn môn chính nữa. Ví dụ như môn Anh Văn, thà là học luôn sách nước ngoài, bộ giáo dục lại lấy sách đó dịch ra “Sách Giáo Khoa Tiếng Anh”. Sách dạy rất nhanh [cứ như cưỡi ngựa xem hoa] , mình tự hỏi, có học ở trung tâm ILA màh mình còn phải vắt chân lên cổ chạy theo chương trình, huống chi những bạn không học thêm thì chắc là mất căn bản quá!?

 

Sách dạy tiếng Anh của người Mỹ, mình học ở Trung tâm lại là tiếng Anh của người Anh. Trong văn nói, có lẽ không khác nhau là bao, nhưng trong ngữ pháp thì khác, dường như là không phân biệt được luôn, càng học, mình càng cảm thấy rối tung lên, làm như người Anh và người Mỹ gặp nhau thì bất đồng ngôn ngữ !? [nghe có vẻ thật là mâu thuẫn] Mình học ở ILA năm năm, sáu cuốn sách dày cộm, vậy màh giáo dục trên trường ba năm, ba cuốn sách mỏng dánh, gần như đã theo kịp chương trình của ILA, mình thật tình nói, có tài thánh, mình cũng không biết chuyện gì đang xảy ra nửa đây !? (_ _)” Mình không có tài thánh màh. Huhu.

 

                                                    ‚cbdaƒ

Tháng mười, thật đẹp biết bao, cái tháng ở giữa cái đẹp lãng mạn của mùa thu và sự lạnh lùng tê tái của mùa đông. Thêm thắt vào đó là sự huyền bí của ngày Hallowe’en, một chút diệu kì thần tiên của những đám mây đẹp như những cụm hoa trắng. Vào cái tháng đẹp tuyệt đó, mình sinh ra đời (Hihi!). Ai cũng biết sinh nhật của mình vào ngày 18/10 [giữa tháng đó] ( ̑ - ̑ ). Ba mẹ đã tổ chức tiệc sinh nhật của mình thật hoành tráng. Ngày hôm đó, cánh của hoàng gia mở rộng, ở Huế, cũng như khắp mọi miền đất nước, mọi người tung hô tên mình, và coi đó như một ngày lễ hội. Sinh nhật mình được tổ chức trên thuyền rồng, nghe ca Huế và đi quanh sông Hương dưới cầu Tràng Tiền, có lễ hội hoa đăng, mọi người thả những chiếc hoa giấy đủ màu xuống sông với những ước mong công chúa sẽ được học giỏi, khỏe mạnh. Đó là tổ chức trong Hoàng Gia. Sau đó, còn tổ chức trong thành phố Hồ Chí Minh nữa. Trên chiếc thuyền Cá Chép đèn sao lộng lẫy với cả chị Ngọc [còn nhớ chị Thảo Ngọc không nè, dạy toán lí hóa cho hai đứa mình đó], nhỏ Bạch Kim, Tâm Nguyên, Thiên Thanh, nhỏ Phương Phương [Quận chúa bên nội]… Vui ơi là vui vậy đó. Tất cả là do công sức của Thượng thư bộ lễ Huyền Tâm – người đứng ra tổ chức. Tổng kết, mình rất nhiều món quà, đẹp ơi là đẹp, xinh ơi là xinh và tiền chúc mừng gần tám triệu. Me mình hỏi mình có thích mua áo đầm hay gì không, ngay trong lúc đó, mình đã nói ngay màh không cần suy nghĩ: “ Thôi me àh! Áo đầm để mua sau. Bây giờ con không cần ngay…Uhm… Con sẽ trích một nữa số tiền đó để cứu giúp đồng bào nghèo khó. Thay vì con có áo đầm ,chỉ là một niềm vui riêng, con sẽ biến nó thành niềm vui chung chia sẽ cho đồng bào nha me! ” Me mình cười hiền từ: “ Me ủng hộ ý kiến đó của con! ”

 

                                         ‚cbdaƒ

 

Huhuhu !!! Mình không chịu đâu !!! Đi học vi tính trái buổi, mình kể với mấy bạn rồi nè. Nhưng ngặt nỗi, hồi đó, mình học ca một là từ bảy giờ tới chín giờ, tự nhiên trường bắt nguyên lớp mình xuống học ca hai, trời ơi!!! Từ chín giờ năm cho chới mười giờ bốn mươi!! Màh mười một giờ ba mươi là khối chiều vô học rồi, có muốn về Điện Thiên Kim cũng không kịp. Mình đành ở lại trường. Nói ở lại trường chứ mình cũng phải đi kiếm cái gì đó màh ăn [xách cặp đi như “Tây – balô”] (_ _)”. Nghĩ vậy, mình tới JolliBee chén gà rán spaghetty ngon tuyệt. Cứ tưởng tụi “xóm nhà lá” kia thích lông bông ở siêu thị hơn nên mình mới tới JolliBee, ai ngờ, mình mới vô chưa nóng ghế đã thấy từng đứa “nối khố”  nhau đi vào.

-         Lên lầu hai đi tụi bay! - Một đứa đề xướng.

        Mình lại ngồi ở lầu hai, khi cái đám lêu bêu đó lên, thấy mình, tụi nó quay lại xì xầm to nhỏ [mình ghét nhất là cảnh này] thế rồi tụi nó lại reo hò:

-         Thôi! Lầu ba đi!

Hùm…. Cái này là tụi nó “sợ mình” chứ bộ, ăn cũng không ngon lành nữa. Ghét quá!!!!!!!! Hức

 

Write a comment

4 Comments

  • #1

    kalolla (Sunday, 06 July 2008)

    very good

  • #2

    (Sunday, 06 July 2008 09:55)

    Viết rất hay,rất tuyệt, mình không nghĩ là một cô bé 13 tuổi viết, hay và có ý tưởng, sao NiNa không viết tiếp câu chuyện đang bỏ dở, mình rất muốn biết kết cục tình cảm của lớp 8A1 đối với công chúa ra sao?

  • #3

    tabennhau (Saturday, 12 July 2008 01:31)

    cám ơn các bạn đã ủng hộ, nina xin đ.c post tiếp.

  • #4

    meomeo (Monday, 11 August 2008 10:27)

    Chao Nina,viet hay lam

  • loading

Imprint | print versionprint version | Sitemap
© Design by Tabennhau